
11. Đức Mẹ là Mẹ chúng ta!
Ngày kia,
thánh Gioan Bosco rao giảng về vinh quang của Đức Mẹ Maria tại nhà thờ chính
tòa Tôrinô.
Đang
giảng, ngài bỗng dừng lại, thinh lặng một hồi lâu, rồi đặt câu hỏi với giáo
dân:
- "Ai trong anh chị em có thể
nói cho tôi biết Đức Mẹ là ai?"
Có người
thưa ngay:
- "Thưa Cha, Đức Mẹ là Mẹ
Thiên Chúa".
Thánh
Gioan Bosco gật đầu, nói tiếp:
- "Đúng thế, Đức Mẹ là Mẹ
Thiên Chúa, nhưng nói thế vẫn chưa đủ. Tôi muốn anh chị em kể hết những tước
hiệu của Đức Mẹ Maria."
Liền sau
đó, giáo dân thi nhau kể ra tất cả những tất cả những tước hiệu của Đức
Mẹ: Đức Mẹ là
cửa Thiên Đàng, Đức Mẹ là Đấng an ủi những kẻ có tội, Đức Mẹ là Đấng phù trợ
các tín hữu, Đức Mẹ là Đấng cứu chữa kẻ bệnh tật, v.v...
Sau khi
nghe kể hết những tước hiệu mà người ta dâng kính lên Đức Mẹ Maria, thánh Gioan
Bosco mỉm cười nói tiếp:
- "Đức Mẹ Maria có tất cả
những tước hiệu mà anh chị em vừa kể ra, nhưng vẫn chưa hết. Tôi muốn biết thêm
về Đức Mẹ Maria."
Chờ mãi
vẫn không thấy có câu trả lời nào, thánh nhân liền nói:
- "Tôi xin được nói với anh
chị em về Đức Mẹ Maria là ai: Ngài là Mẹ chúng ta. Phải, Ngài là Mẹ
chúng ta. Đó là điều đáng nói nhất về Mẹ Maria. Trên trần gian này, không ai có
thể gần gũi thiết thân với chúng ta cho bằng mẹ chúng ta, không ai yêu thương
chúng ta hơn mẹ chúng ta. Cũng thế, trên Thiên Đàng, không có vị thánh nào yêu thương
chúng ta và sẵn sàng lắng nghe chúng ta cho bằng Đức Mẹ Maria là Mẹ chúng ta."
12. “Ông không biết Đức
Trinh Nữ Maria là Mẹ của tôi sao?”
Đó là lời
của linh mục Macero Palazuelos nói với vị chỉ huy nghịch đạo khi cha bị bắt dẫn
đi đến trại giam.
Khi đang bị dẫn đi giữa đường, cha xin được phép ghé thăm Mẹ mình một chút.
Viên chỉ huy nghịch đạo tưởng thật, liền cho phép.
Khi thấy cha Macero Palazuelos xăm xăm đi vào một Đền Thờ Đức Mẹ gần đó, ông
chận ngài lại, sừng sộ hỏi:
- “Ngươi xin đi thăm mẹ ngươi,
sao ngươi lại đi vào Nhà Thờ nầy làm chi?”
Và khi nghe cha Macero Palazuelos trả lời một cách thản nhiên: “Ông không biết Đức Trinh Nữ
Maria là Mẹ của tôi sao?”, viên chỉ huy nghịch đạo tức đến điên người,
bắn chết ngay cha tại, chỗ không chút xót thương, và Giáo Hội Tây Ban Nha có
thêm một vị linh mục tử đạo - tử đạo vì Mẹ của Chúa, vì Mẹ của mình – trong thế
kỷ thứ hai mươi nầy.
21. “Chúng ta hãy trông
cậy vào Đức Mẹ Thu Lôi!”
Năm 1861,
một luồng sét mạnh đánh vào phòng ngủ của linh mục Bosco: đồ đạc trong phòng bị
hư hại hết, còn ngài thì bị sét đánh văng xuống đât, bất tỉnh.
Sét còn
đánh vào phòng các em lưu trú.
Giây điện
bị đứt, vách nứt, bụi lấm. Tối om. Các em hét vang trời, nhưng ngài không nghe vì
bất tỉnh.
Khi tỉnh lại, linh mục Bosco lồm cồm bò dậy, cầm đèn đi đến phòng các em. Ngài
cười và nói:
- “Các con đừng sợ! Trên trời,
có một Người Cha rất tốt lành và có một Người Mẹ rất tốt lành đang lo lắng cho
chúng ta.”
Các em an tâm.
Linh mục
Bosco cầm đèn đi soi. Ngài thấy đổ nát hết, chỉ còn cây nho là không bị sét
đánh. Ngài liền nói lời cám ơn Chúa và vâng theo ý Chúa:
- “Deo gratias! Sicut Dimino
placuit! Sit Nomen benedictum!” – “Tạ ơn Chúa! Xin vâng theo thánh ý Chúa! Xin cho Danh Chúa được cả
sáng!”
Sét đâu chịu thua linh mục Bosco. Sét đánh thêm một lần thứ hai. Sét còn đánh
thêm một lần thứ ba nữa.
Thấy sét đánh đến lần thứ ba, ai ai cũng đề nghị cha Bosco hãy mau mau làm gấp
một cái thu lôi và đặt trên nóc nhà cao để chống sét. Linh mục Bosco bằng lòng
ngay.
Và mặc dù không tin dị đoan và không có thái độ phản khoa học, linh mục Bosco
ôm tượng Đức Mẹ, leo lên đặt trên nóc nhà.
Sau khi đặt xong bức tượng Đức Mẹ trên nóc nhà, linh mục Bosco leo xuống, quy
tụ các em lại dưới sân và cùng với các em, ngước mắt lên nhìn Mẹ. Ngài cầu
nguyện tự phát như sau:
- “Lạy Mẹ
Thu Lôi, Mẹ đã ba lần gìn giữ chúng con khỏi bị sét đánh chết. Chúng con trông
cậy vào Mẹ!”
Và linh mục Bosco mĩm cười nói với các em của
mình:
- “Chúng ta hãy trông cậy vào Đức Mẹ Thu Lôi!”
41. Thánh khiêm nhượng, mới
là thánh thật.
Đức Trinh Nữ Maria, khi được thiên sứ từ trời xuống báo cho biết là sẽ làm Mẹ
của Con Đức Chúa Trời, thì ngay chính lúc cao sang có một không hai nầy, lại hạ
mình, quỳ xuống, cúi đầu và xác tín nói rằng: “Nầy tôi là tôi tớ Đức Chúa
Trời.”
Thánh
Gioan Tiền Hô, được Đấng Cứu Thế khen là vị tiên tri cao cả nhất, là người nam
thánh thiện nhất trên trần gian nầy, xác tín nói về mình rằng: “Tôi không xứng đáng cởi
giây giày cho Người”.
Thánh
Phêrô, vị Thủ Lãnh Các Tông Đồ, vị Đại diện của Chúa Giêsu trên trần gian nầy,
nói: “Lạy Chúa,
xin hãy tránh xa con vì con là người tội lỗi.”
Thánh
Phaolô, vị Tông Đồ lo việc
loan báo Tin Mừng không kể ngày đêm, vẫn tự xưng mình là kẻ rốt nhất trong số
các Tông Đồ.
56. Phương thế linh
diệu để thắng các cơn cám dỗ
Một thanh
niên trụy lạc đến gặp cha Philiphê Nêri:
- "Lạy Cha, con muốn sửa mình
mà không thể được. Các cơn cám dỗ mạnh quá, mạnh hơn con nhiều.”
Thánh
Philiphê khuyên:
- "Con hãy can đảm. Mỗi ngày,
con đọc một kinh Lạy Nữ Vương, và suy đến cái chết. Con tưởng tượng khi con
chết, thân xác nằm dưới đất, đôi mắt con lúc đó thối tha, xác thịt con lúc đó
hôi hám, lỗ miệng con lúc đó đầy sâu bọ, và con nói: "Vì những cái như thế
nầy mà tôi mất thiên đàng sao?”
Thanh niên
nầy vâng lời.
Chàng
thắng được cơn cám dỗ một lần, hai lần, nhiều lần, và suốt đời, nhờ thực hành
lời khuyên vàng ngọc đó.
185. Quên tên Mẹ của Chúa,
nên chưa được vào nước thiên đàng.
Một ông
già tân tòng, người Phi Châu, 95 tuổi, nói với cha truyền giáo:
- “Con sắp
chết. Cha nói cha có thể làm cho con chết hạnh phúc. Vậy xin cha cho con chết
hạnh phúc gấp đi.”
- “Được,
nhưng trước hết, con hãy chịu phép Rửa Tội”.
Ông già sung sướng, xin cha dạy. Cha dạy gấp một vài ngày, rồi rửa tội.
Sau khi được rửa tội vài ngày, ông già xin gặp cha. Ông kể:
- “Thưa cha,
đêm nay con mơ con đến cửa thiên đàng, nhưng khi bị hỏi: “Mẹ Chúa tên
gì”, thì con nói: “Cha chưa dạy tên đó.” Vì thế, cửa thiên đàng chưa mở
ra cho con vào.”
Cha liền dạy ông già: MA RI A. Cha bắt ông lặp đi lặp lại hàng trăm lần cho nhớ.
Mai lại, ông già đòi gặp cha.
- “Thưa cha,
hôm nay con mơ thấy con đến cửa thiên đàng. Con vừa đọc tên Maria thì
cửa thiên đàng mở ra, nhưng Chúa cho con về lại trần gian vài ngày để dọn mình
chết lành.”
Vài ngày sau, ông già qua đời. Nhưng trong những ngày đó, ông luôn lặp đi lặp
lại: Maria!
------------------------------------
Linh mục Emmanuen Nguyễn
Vinh Gioang
(trích Tập 1, Tập
2 trong Bộ 1000 Truyện – Tư Tưởng / Giáo-Lý – Giáo Dục)
http://tonggiaophanhue.net
bạn ơi. bạn cho mình gmail or sđt được không? bạn giúp mình làm blog sv công giáo với.
Trả lờiXóacó gig bạn gửi qua gmail mình là anhvan472@gmail.com nhé. cảm ơn bạn trước
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã quan tâm! Mình cũng mới biết làm chút chút thôi.
XóaĐây là mail của mình: biencaiquao@yahoo.com.vn
Có gì mình sẽ liên lạc với nhau qua mail cho tiện hơn bạn nhé!
Chúc bạn vui vẻ!