^ Scroll to Top

Truyện 100 chữ T3


Khóc (Bùi Phương Mai)

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.
**************
Đánh Đổi (Song Vũ)

Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.
Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.
Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.


************************

Chung Riêng (Nga Miên) 
Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…

*****************
Cãi nhau (Đặng Minh Hải)
Bố mẹ cãi nhau. Bố mua con chim sáo, nhốt trong lồng, treo ngoài vườn. Mẹ mua con mèo, thả trong bếp. Trưa, chẳng hiểu thế nào, khi bố về, con sáo không còn trong lồng, con mèo của mẹ đang phơi nắng ngoài sân. Bố đổ cho con mèo. Mẹ bảo không phải. Lại cãi nhau. Bồ bỏ đến cơ quan. Mẹ về bà ngoại, mang theo nó đang thút thít khóc. Chiều, người hàng xóm mang con sáo bay lạc sang trả, nhà chỉ còn bà vú già.


**********************

Mùi của má (Ngô Văn Vĩnh)
Chị Năm gánh hàng bán bên kia sông Hậu. Chiều, trời bão, chị ngủ lại nhà người quen. Chạng vạng, ở nhà ai cũng lo lắng.
Tối. Sau khi ăn bữa cơm chiều muộn, anh Năm ru bé Tuấn trên võng, ba chị em Hồng Diệu nằm nhớ má trên giường. Bỗng Hồng Tươi kéo chiếc áo cũ sờn của má đưa lên mũi hít một hơi dài. Hồng Thắm, Hồng Diệu cũng giựt chiếc áo: "Em hửi miếng...", "Tao hửi với...". Chúng nó hít thật sâu mùi thân quen của má. Anh Năm ru con không thành lời.


***********************

Chuyện của nội (Nguyễn Quốc Việt)
Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu tít...
Dường như nội cũng mừng lắm. Nội ra vào, hết sờ cái cột, sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội lẩm cẩm...
Từ ngày lên máy bay cho đến khi định cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí lắm.
Chiều đông ảm đạm, nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ tan...


Mới về đến đầu làng, tôi đau đến đứt ruột khi nghe tin mẹ chị đã chết vì viêm phổi nặng.

Chiếc áo len
Vừa học vừa làm, tất tả ngược xuôi chị gắng đi làm thêm mong sao đỡ bớt gánh nặng cho mẹ. Cả nhà chị từ ăn đến học nhờ cả vào thân gầy của mẹ sớm hôm chạy chợ gần, chợ xa… Rét đã ngập trời mà chiếc áo len cũ của mẹ đã sờn vai.
Dành dụm ít tiền mua chiếc áo len mới, chị mừng lắm. Gói sẵn chờ tôi có chuyến về quê, chị gửi ngay.
Mới về đến đầu làng, tôi đau đến đứt ruột khi nghe tin mẹ chị đã chết vì viêm phổi nặng.

Ước gì
Thời gian quay trở lại thì con sẽ vẫn gác lại ước mơ học đại học để giúp cha mẹ già đau yếu với em thơ cơm chưa no lòng. Con cũng không kêu ca dù nhiều khi cơn đau bụng lạ đến là khó chịu. Con vẫn cho đó là chuyện nhỏ vì mình là thanh niên trai tráng thì ngần ấy có thấm vào đâu. Con sẽ không vào bệnh viện vì sắp Tết rồi. Tết năm sau liệu còn có con khi bác sĩ cho hay rằng ung thư đã chuyển sang giai đoạn cuối…

Bệnh hiểm nghèo
Cả nhà dốc hết vốn cho anh chữa bệnh. Rốt cục cũng đến hồi kết, đành phải chấp nhận là phương thuốc cuối cùng. Anh chỉ buồn mình là con trai đầu.
Tết sắp xôn xao ngõ trong xóm ngoài mà nhà anh vẫn bình thường thế. Mấy đứa em không đòi may áo mới. Chỉ tội thằng út cứ buồn buồn khi bạn bè khoe quần áo đẹp. Gần tối, mấy đứa dắt nhau ra cổng chờ mẹ. Thằng út thều thào với chị nó: “Chị ơi em đói”.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét