^ Scroll to Top

Chuyện Hai Người Yêu Nhau


Chuyện Hai Người Yêu Nhau

Lần đầu tiên tôi nghe nói về họ qua một người hàng xóm của họ, vốn là đồng sự của tôi. Cô ta kể tôi nghe về họ trong một bữa cơm trưa, với vẻ xúc động mạnh có thể truyền qua tôi và những người chung quanh. Tôi bị đánh động thật sự đến nỗi mỗi khi nghĩ đến họ, tôi đều xúc động như lần đầu tiên nghe kể về họ.
Tôi không biết tên họ. Cũng không biết mặt họ. Nhưng hôm nay, khi nghe tin chàng qua đời, tôi nghe nặng trĩu trong tim. Thật tình tôi vô cùng thương tiếc họ, mà không hiểu vì sao.

Họ lấy nhau trong độ tuổi hai mươi. Lúc đó là tiền bán thế kỷ thứ hai mươi, khi người ta vẫn còn lấy nhau theo sự sắp đặt của cha mẹ. Tôi không biết họ có ở trong trường hợp đó không. Điều tôi biết là họ đã lấy nhau khi còn ở ngoài Bắc. Rồi họ di cư vào Nam. Rồi họ đi định cư ở Úc Châu. Cuộc hôn nhân của họ trải dài trên hơn mười ngàn cây số, gần bảy mươi năm, và mười người con thành đạt. Cũng như đại đa số người Việt ở miền Nam trong thời nội chiến, cuộc đời của họ có đủ thăng trầm. Có mồ hôi, nước mắt và nụ cười. Có rất nhiều tàn phá và xây dựng.


Tôi không biết gì về những ngày son trẻ của họ. Có lẽ cũng như những cặp vợ chồng khác ở trên đời, họ cũng có khi cãi vã, có khi mặn nồng, có khi giận hờn, có khi êm ấm. Nói chung, tôi không biết nhiều về họ, tôi chỉ biết là họ yêu thương nhau cho đến cuối đời.

Lần đầu tiên tôi nghe nói về họ qua một người hàng xóm của họ, vốn là đồng sự của tôi. Cô ta kể tôi nghe về họ trong một bữa cơm trưa, với vẻ xúc động mạnh có thể truyền qua tôi và những người chung quanh. Tôi bị đánh động thật sự đến nỗi mỗi khi nghĩ đến họ, tôi đều xúc động như lần đầu tiên nghe kể về họ.

Đó là những buổi chiều mùa thu Úc Châu. Gió se se lạnh. Lá khô rơi kín lối đi. Nắng xiên khoai vàng rực đất trời. Hai người dìu nhau bước từng bước chậm trên đường đến nhà thờ dự lễ. Họ trao đổi thì thầm với nhau về điều gì đó, xem chừng nồng nhiệt lắm. Ai cũng biết chàng bị bệnh lãng trí đã nhiều năm. Thế giới của chàng lúc này chỉ toàn là hồi ức và kỷ niệm. Chàng không 
còn nhớ mặt gọi tên các con và các cháu. Chàng chỉ còn nhớ một khuôn mặt, là khuôn mặt của nàng. Chàng chỉ còn nhớ một cái tên là Mạ mi. Ngày lại ngày qua, thế giới của chàng dần dần xa cách với thế giới của chúng ta. Con cháu và những người thân thì đã quen với những thái độ bất thường của chàng. Nhưng những người gặp chàng lần đầu thường bị bất ngờ khi chàng hỏi những câu hỏi đâu đâu. Những lúc đó chỉ có nàng mới có thể hóa giải được khoảng cách của chàng và thế giới này. Nàng thì rất minh mẫn và khả ái. Ánh mắt và nụ cười của nàng khuất phục được cả những người khó tính nhất. Những nét đẹp của tâm hồn nàng toát ra từ những lời nói, những bước đi. Ai đã gặp nàng một lần không thể quên được cảm giác bình yên, êm ả khi trò chuyện với nàng. Cơ thể của nàng lại không được tráng kiện như thần thái của nàng. Lúc đời về chiều, sức khỏe của nàng suy sụp rõ ràng. Nàng có con cháu là bác sĩ, nhưng họ cũng không thể can thiệp vào bước đi của tự nhiên. Nhiều lần con cháu xin nàng đừng đi lễ với chàng nữa vì sức nàng quá yếu, khi hai người đến nhà thờ thì nàng mệt lả. Nàng vẫn nhất quyết để chàng dìu đến nhà thờ mỗi buổi chiều, vì không có nàng, chàng sẽ không nhớ đường về. Chàng sẽ đi lạc. Và đây mới là điều nàng lo ngại nhất đời.

Rồi người ta không thấy hai người dìu nhau đi dự lễ mỗi buổi chiều nữa. Lúc này nàng đã nẳm liệt giường. Chàng thì ngồi trên xe lăn bên cạnh giường của nàng. Hai người vẫn thì thầm trao đổi với nhau tuy có phần rời rạc. Một hôm, người cháu bác sĩ nói với nàng:


- Bà ơi, bà bị ung thư. Bà còn sống được hai tháng nữa.

Nàng đón nhận tin dữ với sự bình thản. Nhưng nàng không dấu được nỗi âu lo đè nặng tim nàng. Mấy ngày sau đó, ai vào thăm, nàng cũng nói về những thức chàng thích ăn, giờ ăn giấc ngủ của chàng, những thói quen không thay đổi được của chàng. Nàng như muốn gửi gắm chàng lại cho tất cả mọi người. Có lẽ phải cần cả thế giới này chăm sóc cho chàng thì mới bằng sự chăm sóc của nàng.

Ngày đưa linh cửu của nàng ra nghĩa trang, chàng hỏi trống không:

- Mạ mi đâu?

Không ai trả lời được. Chàng không hỏi gì nữa. Và không nói gì nữa. Những ngày sau đó, sức khỏe của chàng kém hẳn đi. Chàng ăn không được nhiều. Chàng không nói năng gì, chỉ lắc đầu và gật đầu. Chàng như chìm sâu vào thế giới của riêng chàng. Một thế giới cách xa thế giới chúng ta hàng triệu năm ánh sáng. Chàng như nhỏ bé hẳn di trong chiếc xe lăn.

Rồi chàng không ngồi trên xe lăn nữa. Chàng nằm trên giường, khi thì mở mắt, khi thì nhắm mắt. Những khi chàng mở mắt, chàng cũng như chẳng trông thấy gì. Rồi chàng không ăn nữa. Hôm nay, ba tháng sau khi nàng qua đời, chàng cũng từ giã thế giới của chúng ta. Từ câu hỏi “Mạ mi đâu?” hôm đám tang của nàng, đến ngày chàng ra đi, chàng không nói một câu gì. Dường như sợi dây nối kết chàng và cuộc đời đã bị đứt từ ngày đó.

Thế là hai người yêu nhau đã ra đi về trời miên viễn. Không biết chuyện tình của họ có kéo dài ở thế giới bên kia hay không. Nhưng chuyện tình của họ để lại dư âm nơi tôi. Dư âm này mạnh đến nổi tôi phải viết chuyện này ra cho thế giới đọc hầu giải tỏa bớt áp lực vì tâm hồn tôi thì nhỏ bé mà tình yêu của họ thì lớn quá.

Có lẽ bạn cười tôi quá cường điệu: đã gọi một đôi vợ chồng già là Chàng và Nàng. Thưa bạn, trong một chuyện tình chỉ có hai nhân vật, đó là CHÀNG và NÀNG, phải không?
Tác giả bài viết: Lê Châu Tuấn
http://giaophannhatrang.org

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét